Trong khi đó, khi tâm lý chấp nhận rủi ro dần quay trở lại — được thúc đẩy bởi cả tình hình ở Trung Đông và các cuộc họp của ngân hàng trung ương — các nhà lãnh đạo EU đã tiến hành cuộc thảo luận thực chất đầu tiên về một vấn đề còn gây tranh cãi khác: ngân sách bảy năm tiếp theo của khối.

Theo các báo cáo, gói chi tiêu do Ủy ban châu Âu đề xuất năm ngoái, với tổng trị giá 1,8 nghìn tỷ euro, đang có nguy cơ làm bùng phát trở lại những tranh cãi kéo dài quanh các ưu tiên chi tiêu và câu hỏi ai sẽ là người chi trả. Từ trước đến nay, gánh nặng chủ yếu rơi vào Đức, nhưng rõ ràng đây không phải là thời điểm để chất thêm một vòng chi tiêu mới lên vai quốc gia này.
Trước thềm các cuộc thảo luận diễn ra tuần trước tại Cyprus, các nước thành viên EU giàu hơn, vốn là những bên đóng góp ròng cho ngân sách, đã một lần nữa chỉ trích quy mô đề xuất. Ngân sách này sẽ điều chỉnh chi tiêu của EU trong giai đoạn 2028–2034. Các nước “donor” bày tỏ lo ngại về mức chi tiêu quá lớn và yêu cầu phải có cơ sở giải trình chặt chẽ hơn cho các khoản chi dự kiến.
Các cuộc đàm phán tại Cyprus chỉ càng làm nổi rõ những bất đồng sâu sắc giữa các nước thành viên về tương lai tài khóa của khối. Một bên, Ủy ban châu Âu khẳng định cần đầu tư đáng kể để đối phó với các thách thức cấp bách như biến đổi khí hậu, chuyển đổi số và an ninh. Bên còn lại, một số nền kinh tế phát triển nhất trong khối lại lo ngại về mức tăng tổng thể của chi tiêu và yêu cầu siết chặt hơn việc kiểm soát các dòng tiền.
Điểm nghẽn cốt lõi vẫn là việc phân bổ trách nhiệm tài khóa. Truyền thống lâu nay, Đức và các nền kinh tế lớn khác trong khu vực đồng euro đóng vai trò là nhà tài trợ chính, nhưng thực tế kinh tế hiện tại cùng với nhu cầu hỗ trợ các ưu tiên mới đòi hỏi một cách tiếp cận công bằng và cân bằng hơn. Điều này buộc EU phải tìm kiếm các mô hình tài trợ mới và xem xét lại các thông lệ đã định hình bấy lâu nhằm bảo đảm tính bền vững và sự phát triển của khối.
Các quan chức châu Âu cũng chỉ trích đề xuất của Ủy ban về việc dỡ bỏ các khoản “rebate” dành cho những nước giàu như Đức, Hà Lan, Thụy Điển, Đan Mạch và Áo.
Một đề xuất gây tranh cãi khác là tăng nguồn thu thông qua các khoản thu ở cấp độ EU nhằm giúp thanh toán trái phiếu đã phát hành trong giai đoạn phục hồi hậu COVID. Tổng thống Pháp Emmanuel Macron lập luận rằng khoản nợ của EU tích lũy trong thời kỳ COVID nên được tái cấp vốn và khối nên phát hành thêm nợ mới — quan điểm này là không thể chấp nhận được đối với các quốc gia như Đức.
Ủy ban cũng đang tìm cách tái cấu trúc ngân sách EU xoay quanh các ưu tiên như quốc phòng và tăng cường năng lực cạnh tranh. Xét đến khoảng cách đầu tư dai dẳng giữa EU và Mỹ, việc định hướng chương trình mới phù hợp với các nhu cầu của thế kỷ 21 nhiều khả năng sẽ trở thành một ưu tiên cốt lõi của khối.
Bức tranh kỹ thuật, EUR/USD
Xét về bức tranh kỹ thuật hiện tại của EUR/USD, người mua lúc này cần tính đến việc chinh phục mốc 1,1730. Chỉ khi đó mới có thể mở đường cho việc kiểm tra 1,1762. Từ đây, một nhịp tăng lên 1,1791 là khả thi, nhưng để đạt được mục tiêu đó mà không có sự hỗ trợ từ các “tay chơi lớn” sẽ khá khó khăn. Mục tiêu xa nhất nằm ở vùng đỉnh 1,1822. Trong kịch bản giá chỉ giảm về quanh 1,1700, tôi kỳ vọng sẽ có động thái mạnh từ các nhà mua lớn. Nếu không xuất hiện lực mua ở khu vực này, sẽ hợp lý hơn nếu chờ giá làm mới đáy tại 1,1670 hoặc mở các vị thế mua dài hạn từ 1,1640.
Bức tranh kỹ thuật, GBP/USD
Đối với bức tranh kỹ thuật hiện tại của GBP/USD, bên mua đồng bảng cần chinh phục vùng kháng cự gần nhất tại 1,3530. Chỉ khi đó mới có thể hướng đến mục tiêu 1,3550, phía trên mốc này việc bứt phá sẽ khá khó khăn. Mục tiêu xa nhất là vùng 1,3585. Trong kịch bản điều chỉnh giảm, phe bán sẽ tìm cách giành quyền kiểm soát tại 1,3500. Nếu thành công, việc phá vỡ vùng dao động sẽ giáng một đòn mạnh vào vị thế của phe mua và kéo GBP/USD về vùng đáy 1,3475, với triển vọng tiếp tục lùi xuống 1,3445.